Không Nên Ăn Đường, Nhất Là Đường Trắng

tác hại của đường trắng

ĐƯỜNG TRẮNG VÀ NHỮNG BÍ MẬT

 

 Sức khỏe thực sự nơi con người, mà bộ óc là thành phần quan trọng nhất, tùy thuộc vào sự quân bình giữa lượng đường và oxy trong máu đến nuôi dưỡng.

  Đường sau khi ăn, sẽ mau chóng vào máu, mà đường tinh chế chỉ là Calory rỗng và chất tẩy màu (độc), sẽ ngay lập tức huy động những nguyên tố khoáng như Natri, K, Mg, Vitamin và các chất dự trữ quý báu khác trong cơ thể để tiêu hóa, tẩy độc và đào thải! Sự quân bình giữa đường và oxy trong cơ thể, vì thế bị chao đảo, phá vỡ.

Ăn nhiều đường một lúc, lượng đường trong máu tăng vọt, cơ thể bị rơi vào trạng thái khủng hoảng nghiêm trọng, mà bộ não phải hứng chịu đầu tiên. Từ đó buộc tuyến thượng thận phải lập tức tiết kích thích tố để tiếp ứng việc chuyển hóa đường, chất Insulin từ tuỵ tạng được huy động ồ ạt để làm giảm gấp nồng độ đường! Quá trình này rất mãnh liệt nên thường quá lố, khiến đường trong máu giảm đột ngột, gây khủng hoảng tiếp theo: Nội tạng ngay lập tức phải hoạt động theo hướng ngược lại để đưa lượng đường trở về mức bình thường!

Nếu liên tục ăn nhiều, thì lượng đường trong máu tăng nhanh, các chất khoáng và Vitamin bị huy động quá mức, canxi trong xương và các chất khoáng trong các mô bị hao hụt nghiêm trọng… nên cơ thể suy nhược, các bệnh nan y như tiểu đường, rối loạn chức năng, béo phì, thần kinh phân liệt, loãng xương, xốp xương, hư răng, sưng nướu răng… xuất hiện!

Ăn ngũ cốc xát trắng và nhiều đường sẽ làm tăng nguy cơ của bệnh Beri beri (tay chân run rẩy) lên gấp bội. Bệnh này là giai đoạn cuối của tình trạng cơ thể bị suy kiệt, mệt lả!

– Sự biến dưỡng không hoàn toàn của thành phần Carbon trong đường sẽ tạo ra độc tố là acid Pyruvic và các loại đường dị thường với năm nguyên tử Carbon. Acid pyruvic tồn đọng ở não và hệ thần kinh, gây trở ngại cho quá trình hô hấp, khiến tế bào thần kinh (là loại có nhu cầu oxy cao nhất) bị thiếu oxy và chết! Đường dị thường ẩn trong các tế bào hồng cầu, khiến quá trình trao đổi chất bị cản trở nghiêm trọng, cơ thế càng suy sụp nhanh!

– Lượng đường dư thừa được chuyển hóa thành Glucogen dự trữ trong gan. Nhưng dung tích của gan có hạn, nên gan sưng lên, Glucogen thừa từ gan sẽ tiết vào máu dưới dạng acid béo, lưu thông khắp cơ thể, rồi tồn trữ ở những nơi ít hoạt động như bụng, mông, đùi… khi hết chỗ chứa thì acid béo sẽ tích tụ ở những cơ quan năng động như gan, thận, tim, mạch máu… làm cho các cơ quan này hoạt động khó khăn, sinh lười nhác, rồi tích mỡ và thoái hóa… các bệnh nan y xuất hiện!

– Đường tinh chế do thiếu hẳn các Vitamin và khoáng thiên nhiên, nên hệ thần kinh, đặc biệt hệ đối giao cảm bị hệ lụy nghiêm trọng, tiểu não tê liệt dần, hệ tuần hoàn và bạch huyết rối loạn, phẩm chất hồng cầu sa sút, bạch cầu tăng vọt… làm chậm quá trình tái tạo của các mô. Từ đó, khả năng đề kháng suy giảm, cơ thể bạc nhược, hay buồn ngủ, trí nhớ sa sút, suy luận chậm và tồi tệ. Đồng thời còn ảnh hưởng xấu đến khu hệ vi sinh vật cộng sinh đường ruột khiến khả năng sản sinh Vitamin nhóm B, nhất là B12 đình trệ. Hậu quả là, cơ thể không thích ứng được với thời tiết, mở đường cho mầm bệnh tấn công ồ ạt!

– Về cảm giác, sau khi ăn hoặc uống đường, ngay lập tức, các Vitamin và khoáng được huy động ồ ạt để hỗ trợ tiêu hóa nó, người ta cảm thấy phấn chấn, sảng khoái… Nhưng chỉ là giả tạo, sau đó cơ thể nhận ra mình bị hao hụt quá nhiều khoáng và Vitamin nên mệt mỏi, rã rời… nhất là khi lượng đường trong máu tụt xuống đột ngột!

  Thời gian này bộ não luôn trong nghi hoặc, ảo tưởng, nên dễ nổi xung vì những chuyện vụn vặt. Khủng hoảng chồng chất khủng hoảng, khủng hoảng sau trầm trọng hơn khủng hoảng trước. Đường càng dư thừa, khủng hoảng càng trầm trọng. Liên tục ăn nhiều đường sẽ tạo ra các cặp khủng hoảng mới, khi những cặp khủng hoảng cũ chưa dứt! Dẫn tới các khủng hoảng tồn đọng nặng nề, nội tạng phải liên tục biến ứng – cấp tốc để đối phó với lượng đường trồi sụt đột ngột trong máu, nên mau chóng suy kiệt!

 Trong quá trình trên, thận phải làm việc quá tải, nên suy sụp vì vậy lượng hormone thượng thận tiết ra không đủ, khiến hệ thống nội tiết không còn sung mãn để giúp cơ thể đương đầu với những biến cố, thay đổi cấp kỳ, liên tục. Dẫn đến hiệu suất làm việc suy sụp, não mệt mỏi, uể oải, chây lười, rối loạn: lấy giả làm thật, lừng khừng, bất định, phiền não, không hoàn tất được việc gì, tay chân run rẩy rã rời…

  Đó là cơ thể đã bị khổ ách của đường! 

ĐƯỜNG TRẮNG TINH LUYỆN

 Những bằng chứng trên cho thấy: Đường là loại thức ăn gây rối loạn, khiến cơ thể đam mê rồi suy sụp nghiêm trọng. Đường đích thị là thức ăn không thuần khiết**!

 Sự nghiệp của một số nhân vật lịch sử bị thất bại, sụp đổ vì ăn nhiều đường đã minh chứng điều này:

– Napoleon, vì lầm tưởng đường là chất bổ dưỡng, tăng calory để chống giá lạnh mùa đông nên đã cho quân lính ăn đường thoải mái, vì vậy đã đại bại ở Xanh Petecpua!

– Hitle tuy ăn chay nhưng rất háo ngọt nên về sau y gần như một kẻ điên khùng!

– Xadam Husen bị bắt dưới hầm cùng với mấy thỏi socola bên mình!

“Ngọt ngào cho lắm, khổ đau càng nhiều” là vậy!

Trong thời gian chiến tranh Việt Nam, một vài nhà dinh dưỡng học đã nhìn vấn đề một cách độc đáo và lý thú: So sánh lượng đường tiêu thụ tính trên đầu người giữa Việt Nam và Mỹ đã thấy, thời gian đó, trung bình mỗi người dân Việt Nam tiêu thụ 1,2 đến 2kg đường/năm, thì ở Mỹ là 100 đến 120kg/năm họ đã đi đến kết luận: “Cứ nhìn vào lượng đường tiêu thụ thôi, cũng đủ thấy Mỹ nhất định sẽ thất bại”!

Một triết gia thông tuệ người Nhật đã khuyên quân đội Mỹ: “Muốn thắng Việt cộng thì phải thả xuống cho họ thật nhiều kẹo, đường, Sôcôla… những thứ đó sẽ “tiêu diệt” họ nhanh hơn việc thả bom”!

Nhưng bộ chỉ huy quân sự Mỹ trong chiến tranh Việt Nam lúc đó là những tên nô lệ của khoa dinh dưỡng học ấu trĩ, sai lầm nên chưa đủ hiểu biết để đón nhận và thực hiện lời khuyên này!

 Đường thịnh Âm, càng tinh khiết Âm tính càng cao. Ăn đường sẽ sinh ra nhiều nước và CO2, làm cho quá trình rèn luyện uống ít nước trở nên vô ích.

Hơn thế, đường vào cơ thể sẽ tạo “phản ứng acid” làm chua máu. Nội môi trường mang tính acid thì một mặt độc tố sẽ bám chắc trong nội quan và thành mạch máu, rất khó bị đào thải, mặt khác, cơ thể phải huy động canxi từ xương để trung hòa, do vậy làm loãng xương, hư răng!

Đường trắng thực sự là tinh hoa của sự độc hại mà nền văn minh và kỹ nghệ tiên tiến đã sản sinh ra! “Đường trắng sát nhân còn khủng khiếp hơn cả thuốc phiện và chiến tranh, đặc biệt là đối với những dân tộc lấy thảo mộc làm thực phẩm chính”. (Ohsawa). Nền văn minh kỹ nghệ tân tiến đã đem nỗi khổ đau ấy theo bước chân thực dân của họ đến châu Phi và Viễn Đông!

 Trong khi đường thô vẫn còn các chất khoáng như Ca, K, các sinh tố nhóm B nên ít gây tổn hại xương do ít làm chua máu.

 Ở các nước công nghiệp phát triển, hiện nay người dân đã hiểu đường trắng công nghiệp là có hại, thì một số nhà kinh doanh lại dùng phẩm màu nhuộm vàng, để làm giả đường nhập từ các nước đang phát triển. Thế là hạt đường bị hai lần tẩm chất độc!

Khi đường có nguy cơ bị lột mặt nạ thi người ta lại xếp nó vào loại Carbonhydrat! Thuật ngữ này dùng trong phòng thí nghiệm là chuyện bình thường. Nhưng để ghi trên bao bì là sự cố tình lừa bịp! Vì, Carbonhydrat là để chỉ các ngũ cốc thiên nhiên toàn vẹn, thức ăn chính của loài người từ cổ xưa, mà thành phần chủ yếu là Carbon và Hydro!

 Từ năm 1960 trở đi, người dân các nước tiên tiến đã nhận ra tác hại của thực phẩm chế biến qua con đường công nghiệp và nhất là đường, họ quay về ăn thực phẩm tự nhiên, thì bọn lái buôn đường lại cố tình đánh lộn con đen, quảng cáo đường làm từ nguyên liệu thiên nhiên, đường là thuần khiết .

Sự thực thi, đường đã bị tước bỏ hết các Vitamin và trên 90% các chất tự nhiên trong mía và củ cải đường! Nó chỉ còn là chất ngọt đậm đặc nhân tạo và là cội nguồn của nhiều bệnh gây khổ đau khôn xiết cho loài người!

 Đường Xylitol (loại đường hóa học dùng làm kẹo cao su ngày nay được quảng cáo ở nhiều nơi) còn gây ung thư gan!

 Ngày càng có nhiều bằng chứng cho thấy sự tiêu thụ quá nhiều đường là nguyên nhân gây ra các bệnh hiểm nghèo! Một số nghiên cứu còn chỉ ra, ăn nhiều đường cộng với sử dụng bừa bãi thuốc kháng sinh, và lạm dụng vacxin là một trong những nguyên nhân gây ra bệnh Aids!

Khi đường đến tay các nhà bào chế thuốc hoặc làm bánh kẹo ở thời đại văn minh chói sáng này thì nhiều nhà thương điên đua nhau mọc lên! (Mọi bệnh nhân loạn trú đều rất thích ăn ngọt)!

 Thật kỳ lạ, khi mà những người nghiện ma túy, nghiện rượu… chết thì thiên hạ coi khinh, nguyền rủa cái chết đó! Nhưng ai đó chết do hậu quả của nghiện đường gây ra, thì người canh cái xác ấy lại dùng đường thâu đêm! Trên các phương tiện thông tin đại chúng người ta thường đề cập tới cảnh bi thảm, trích dẫn lời tự thú khổ đau đến cùng cực của những kẻ nghiện rượu, ma túy… . Nhưng, những kẻ nghiện đường đâu rồi? Có quyển sách, bài báo, vở kịch, bài hát, bài thơ, chương trình truyền hình nào đếm xỉa đến khổ nạn do đường đang gây ra cho trần gian ở thời đại hiện nay không?

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *